THÔNG TIN
VỀ NGÀY THẾ GIỚI PHÒNG CHỐNG AIDS 1/12/2003
 
 

Tính đến ngày 20/10/2003, luỹ tích số người nhiễm HIV/AIDS được phát hiện trên đất nước ta là 73.660 người, trong đó có 11.254 trường hợp đã chuyển thành AIDS và 6.325 người đã tử vong do AIDS. Nếu tính tỷ lệ trên 100.000 dân, hiện nay Quảng Ninh là tỉnh có tỷ lệ người nhiễm cao nhất trong cả nước với 598,98 người nhiễm HIV được phát hiện trên 100.000 dân, tiếp đến là Hải Phòng với tỷ lệ là 357,35/100.000 dân, TP Hồ Chí Minh là 240,70/100.000 dân; Bà Rịa Vũng Tàu là 233,85/100.000 dân.

Hình thái lây nhiễm HIV/AIDS ở nước ta vẫn chủ yếu qua đường tiêm chích ma tuý, chiếm tới 56,93% số người nhiễm HIV. Thanh thiếu niên, người trẻ tuổi bị nhiễm HIV có xu hướng gia tăng: nam giới chiếm tỷ lệ cao tới 85,7% trong tổng số người nhiễm được phát hiện; xu hướng lây nhiễm HIV qua quan hệ tình dục cũngngày một tăng và dịch đã có các dấu hiệu lan ra cộng đồng dân cư bình thường.

Trên thế giới, sau hơn 20 năm đương đầu với đại dịch AIDS, các quốc gia đã có nhiều cố gắng nhằm ngăn chặn, giảm các thiệt hại do HIV/AIDS gây ra cho nhân loại và cũng đã đạt được nhiều kết quả nhất định. Theo số liệu báo cáo của Chương trình phối hợp phòng chống AIDS của Liên hợp quốc (UNAIDS), ước tính đến hết tháng 12/2003 trên toàn thế giới có khoảng 46 triệu đang sống với HIV, trong đó khoảng 43 triệu người lớn và khoảng 2,9 triệu trẻ em dưới 15 tuổi. Khoảng 75% số người nhiễm HIV hiện đang sống ở các nước đang phát triển (Châu Phi vùng cận Sahara, các nước Đông Nam Á), riêng trong năm 2003 đã có 5,8 triệu người nhiễm mới HIV và 3.5 triệu người chết do AIDS. Dịch HIV/ AIDS không những là vấn đề y tế đơn thuần mà là vấn đề mang tính xã hội và một trong những khó khăn trở ngại lớn đối với việc ngăn chặn sự lây lan của đại dịch chính là sự xa lánh, phân biệt đối xử với người nhiễm HIV, bệnh nhân AIDS và gia đình họ đang tồn tại ở hầu hết các quốc gia trên thế giới.

Sự kỳ thị, xa lánh, phân biệt đối xử xuất phát từ hai nguyên nhân chính. Một là, bản thân bệnh AIDS là một bệnh làm giảm sức đề kháng của con người và người đã bị nhiễm HIV sẽ dẫn đi đến tử vong, điều đó đã gây nên sự sự hãi lo lắng cho nhiều người. Hai là, đa số những người nhiễm HIV thường có liên quan đến các nhóm người nghiện chích ma tuý, hoạt động mại dâm điều đó dẫn đến dễ bị dư luận xã hội thành kiến và xa lánh. Ngoài ra còn có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự kỳ thị, xa lánh và phân biệt đối xử liên quan đến HIV/AIDS đã làm gia tăng sự phân biệt đối xứ đối với người nhiễm HIV/AIDS. Xa lánh, phân biệt đối xứ với người nhiễm HIV/AIDS đã gây nên những hậu quả lớn, mà lâu này chưa được đề cập đến một cách đầy đủ. Trước hết, nó tác động trực tiếp đến cuộc sống của người nhiễm HIV/AIDS, đồng thời nó cũng làm ảnh hưởng, hạn chế những nỗ lực của công cuộc phòng, chống AIDS, trong đó có công tác quản lý và điều trị người nhiễm HIV/ AIDS.

Khoá họp đặc biệt của Đại Hội đồng Liên hợp quốc về HIV/AIDS, tháng 6/2001, với sự tham gia của hơn 180 quốc gia đã coi vấn đề kỳ thị, xa lánh, phân biệt đối xử có liên quan đến HIV/AIDS là một vấn nạn toàn cầu. Vì lẽ đó tổ chức phòng, chống AIDS của Liên hiệp quốc (UNAIDS) đã chính thức thông báo và kêu gọi các quốc gia trên thế giới tập trung nỗ lực của mình, theo chủ đề phòng, chống AIDS của năm 2003 là "Không xa lánh và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV/AIDS".

Các biện pháp chống phân biẹt đối xử tập trung vào ba nhóm giải pháp chính sau:

1. Tập trung làm tốt công tác chăm sóc, hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS. Phát triển hệ thống chăm sóc, hỗ trợ toàn diện, lấy gia đình, cộng đồng là yếu tố cơ bản trong chăm sóc, hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS. Lấy y tế làm nòng cốt phối hợp với các ban ngành và huy động hỗ trợ của chính quyền các cấp để thực hiện tốt công tác chăm sóc điều trị, tư vấn cho người nhiễm HIV/AIDS tại cồng đồng. Đẩy mạnh các hoạt động hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS và gia đình họ để người nhiễm HIV/AIDS ổn định cuộc sống, hoà nhập và được chăm sóc tại gia đình và cộng đồng.

2. Tăng cường phối hợp liên ngành để đảm bảo tính sẵn có của các dịch vụ tư vấn, xét nghiệm và các dịch vụ chăm sóc, hỗ trợ để người nhiễm HIV được tiếp cận dễ dàng. Có chính sách tăng cường khả năng tiếp cận với các thuốc đặc hiệu kháng vi rút HIV cho người nhiễm HIV/AIDS.

3. Phát huy tính chủ động tham gia của người nhiễm HIV/AIDS thông qua việc tăng cường giáo dục, truyền thống, tư vấn tập trung cho nhóm người nhiễm HIV nhằm nâng cao nhận thức, trách nhiệm của người nhiễm HIV đối với bản thân, gia đình và cộng đồng để ngăn ngừa lây nhiễm HIV/AIDS. Khuyến khích việc thành lập các câu lạc bộ người nhiễm HIV/AIDS, các nhóm tự chăm sóc, hỗ trợ lẫn nhau của người nhiễm. Đảm bảo các quy định về mặt luật pháp không có các điều khoản phân biệt đối xử đối với người nhiễm HIV/AIDS. Đảm bảo quyền bình đẳng của người nhiễm HIV/AIDS.

(Nguồn: Cục Y tế dự phòng và Phòng chống HIV/AIDS- Bộ Y tế)