THÔNG ĐIỆP CỦA TỔNG THƯ KÝ LIÊN HỢP QUỐC
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI PHÒNG CHỐNG AIDS 1/12/2003
 
 

Cách đây hai năm, các quốc gia trên thế giới đã nhất trí rằng để đánh bại căn bệnh HIV/AIDS đòi hỏi phải có sự cam kết, nguồn lực và hành động. Tại phiên họp đặc biệt của Đại hội đồng Liên hợp Quốc về HIV/AIDS vào năm 2001, các quốc gia này đã nhất trí thông qua Tuyên bố về Cam kết phòng chống HIV/AIDS, trong đó đưa ra một loạt mục tiêu cụ thể kèm theo thời hạn để chiến đấu chống lại dịch bệnh này.

Ngày hôm nay, chúng ta đã cam kết và các nguồn lực đang được tăng lên. Song hành động của chúng ta vẫn còn quá ít so với yêu cầu thực tế.

Đến thời điểm này, ngân sách dành cho phòng chống AIDS đã được tăng lên một cách đáng kể, nhờ vào sự cam kết đóng góp lại từng quốc gia đồng thời thông qua Quỹ Toàn cầu về Phòng chống AIDS, Lao, Sốt rét. Đại đa số các nước đã xây dựng chiến lược quốc gia phòng chống HIV/AIDS của mình. Ngày càng có nhiều các công ty áp dụng chính sách phòng chống HIV/AIDS tại nơi làm việc. Các nhóm từ thiện và cộng đồng, đã luôn đi đầu trong cuộc chiến chống AIDS, hiện đang hoạt động tích cực trong vai trò đối tác chặt chẽ với chính phủ và các tổ chức khác để cùng nhau ứng phó với bệnh dịch này.

Nhưng cũng chính trong lúc này, dịch HIV/AIDS vẫn tiếp tục hoành hành gây tử vong trên thế giới và có rất ít dấu hiệu suy giảm. Trong năm qua, mỗi phút đồng hồ của một ngày trôi đi, có khoảng 10 người bi nhiễm HIV. Ở những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất, tuổi thọ của người dân bị giảm sút nghiêm trọng HIV/AIDS đang lây lan với tốc độ báo động ở phụ nữ. Giờ đây phụ nữ chiếm tới một nửa trong tổng số người nhiễm trên toàn thế giới. Bệnh dịch này đang lan rộng nhanh nhất ở chính những khu vực mà trước đây hầu như vẫn còn an toàn - đặc biệt là ở Đông Âu và toàn bộ Châu Á, từ dãy núi U - ran đến Thái Bình Dương.

Chúng ta đã không hoàn thành được một số mục tiêu đề ra cho năm nay trong Tuyên bố về Cam kết phòng chống HIV/AIDS. Nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta đã bị chậm trong việc giảm quy mô và tác động của dịch so với chỉ tiêu đã đề ra vào năm 2005. Lẽ ra chúng phải giảm được 1/4 số thanh niên bị nhiễm HIV ở các nước bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất; lẽ ra chúng ta phải giảm được một nửa tỷ lệ trẻ sơ sinh bị nhiễm; và lẽ ra chúng ta phải triển khai các chương trình chăm sóc toàn diện ở khắp mọi nơi. Với tiến độ như hiện nay, chúng ta sẽ không đạt được bất cứ mục tiêu nào vào năm 2005.

Rõ ràng, chúng ta cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa để thực hiện cam kết của mình bằng những nguồn lực và hành động cần thiết. Chúng ta không thể tuyên bố rằng những thách thức cạnh tranh có ý nghĩa quan trọng hơn và cấp bách hơn. Chúng ta phải đưa vấn đề AIDS lên vị trí hàng đầu trong chương trình nghị sự về chính trị và hành động thực tế của mình.

Đó là lý do chúng ta phải tiếp tục công khai lên tiếng về AIDS. Dè dặt, từ chối đối mặt với sự thật không mấy dễ chịu này, hoặc vội vàng phán xét đồng loại của mình, sẽ khiến chúng ta không đạt được tiến độ hoàn thành các mục tiêu này, thậm chí chúng ta còn bị chậm hơn nữa, nếu sự kỳ thị và phân biệt đối xử vẫn tiếp tục diễn ra với những người sống chung với HIV/AIDS. Hãy đừng để một ai có ảo tưởng rằng chúng ta có thể tự bảo vệ được chính mình bằng cách dựng lên các bức rào ngăn cách giữa "chúng ta" và "họ". Trong thế giới có AIDS khốc liệt này, không có khái niệm chúng ta và họ. Trong thế giới đó, im lặng đồng nghĩa với cái chết.

Nhân ngày Thế giới Phòng chống AIDS năm nay, tôi kêu gọi các bạn hãy cùng với tôi lên tiếng thật to và dõng dạc về HIV/AIDS. Hãy cùng tôi giật đổ các thành luỹ của sự im lặng, kỳ thị và phân biệt đối xử đang vây quanh bệnh dịch này. Hãy sát cánh cùng tôi, bởi lẽ cuộc chiến chống lại HIV/AIDS bắt đầu tư chính các bạn.