HỘI THẢO QUỐC GIA

VỀ CÁC XÃ ĐẶC BIỆT KHÓ KHĂN

 

 

Ngày 21/6/2005 tại Hà Nội đã khai mạc hội thảo quốc gia bàn về dự thảo văn kiện Chương trình Phát triển kinh tế - xã hội các xã đặc biệt khó khăn vùng đồng bào dân tộc miền núi và vùng sâu, vùng xa giai đoạn 2006 - 2010. Hội thảo này do ủy ban Dân tộc tổ chức với sự hỗ trợ của Chương trình Phát triển Liên hợp quốc (UNDP) và Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc (UNICEF). Tham dự Hội thảo có cán bộ của các Bộ, ngành có liên quan và các tỉnh, thành trên toàn quốc cũng như đại diện của các Sứ quán, các cơ quan LHQ và các tổ chức phi chính phủ quốc tế.

Đây là cuộc thảo luận cuối cùng trong một loạt các cuộc thảo luận về chương trình mới - Chương trình 135 giai đoạn II - trước khi trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt vào cuối tháng này. Quá trình tham vấn này nhằm lấy ý kiến đóng góp của cán bộ và nhân dân ở các vùng, miền để đảm bảo cho chương trình mới đáp ứng tốt nhất nhu cầu của người nghèo ở các địa phương. Các hội thảo trước đây diễn ra ở Thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội và tỉnh Đăk Lăk. UNDP và UNICEF hiện đang hỗ trợ kỹ thuật cho quá trình thiết kế và tham vấn về giai đoạn tiếp theo của các chương trình xoá đói giảm nghèo của Chính phủ.

Theo Ông Ksor Phước, Bộ trưởng - Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc, Chương trình 135 giai đoạn II nhằm giảm thiểu tình trạng nghèo cố hữu ở các vùng đồng bào dân tộc và miền núi. Ông Ksor Phước nói: “Định hướng chung của Chương trình là tập trung giải quyết các vấn đề về ưu tiên phát triển sản xuất, hoàn thiện cơ sở hạ tầng (hướng tới thôn/bản), đào tạo nâng cao năng lực cán bộ cơ sở và cộng đồng, đồng thời hỗ trợ giải quyết những khó khăn bức xúc trong đời sống sinh hoạt, tăng cường khả năng tiếp cận các dịch vụ xã hội, nâng cao đời sống văn hoá - xã hội cho đồng bào các dân tộc vùng sâu, vùng xa đặc biệt khó khăn”.

Ông Jordan Ryan, Điều phối viên Thường trú LHQ tại Việt Nam, hoan nghênh ủy ban Dân tộc đã liên tục và kiên trì phấn đấu mở rộng phạm vi tham khảo ý kiến trong quá trình xây dựng văn kiện Chương trình 135 giai đoạn II. Ông Jordan Ryan nói: “Chúng tôi đánh giá rất cao tinh thần cởi mở và hợp tác của các bên tham gia trong toàn bộ quá trình thiết kế chương trình mới này. Thông qua quá trình tham vấn được tổ chức tốt và với sự tham gia nhiệt tình của các bên liên quan, dự thảo văn kiện Chương trình mới đã bổ sung nhiều bài học kinh nghiệm thu được trước đây”.

Ông Jordan Ryan lưu ý các đại biểu: “Chúng ta không được quên rằng vẫn còn tồn tại tình trạng nghèo cùng cực ở Việt Nam. Các dân tộc thiểu số, đồng bào sống ở khu vực Tây Nguyên và Tây Bắc vẫn nằm trong số những người nghèo nhất. Điều quan trọng là phải cải thiện cơ chế xác định đối tượng hỗ trợ trong Chương trình 135 giai đoạn II cũng như cơ chế theo dõi và đánh giá chương trình, phân bổ ngân sách và quản lý tài chính để cho sự hỗ trợ của Chương trình tới được những người cần giúp đỡ nhất”.

Kết quả đánh giá được tiến hành với sự hỗ trợ của UNDP về hai Chương trình mục tiêu Quốc gia (Chương trình 135 và Chương trình mục tiêu quốc gia về Xoá đói Giảm nghèo) cũng cho thấy rõ nhu cầu tăng cường sự tham gia của người dân, xây dựng hệ thống theo dõi, đánh giá có sự tham gia của người dân cũng như nâng cao năng lực của địa phương nhằm đảm bảo thực hiện có hiệu quả các chương trình này.

Ông Christian Salazar, Quyền Đại diện UNICEF tại Việt Nam, nói: “UNICEF cho rằng công cuộc xoá đói giảm nghèo bắt đầu từ trẻ em. Chương trình 135 giai đoạn II chỉ có thể thành công nếu nó tạo điều kiện cho trẻ em phát triển thành lớp người có thể vượt qua nghèo đói”.

Trẻ em dân tộc thiểu số chiếm một tỷ lệ quá cao trong số trẻ em nghèo. Trong khi tỷ lệ trẻ em dưới 5 tuổi bị còi cọc (có trọng lượng cơ thể thấp so với lứa tuổi) của tất cả các dân tộc thiểu số trong năm 2002 là 25,7%, thì tỷ lệ này là 34,3% trong các dân tộc thiểu số ở miền núi phía Bắc và 45,3% trong các dân tộc thiểu số ở khu vực duyên hải miền Trung và Tây Nguyên. Trong lĩnh vực giáo dục, tỷ lệ trẻ em người Kinh nhập học ở cấp tiểu học là hơn 90%, trong khi tỷ lệ này là 80% đối với trẻ em dân tộc thiểu số. Tương tự, tỷ lệ trẻ em người Kinh nhập học ở cấp trung học cơ sở vào khoảng 75%, trong khi tỷ lệ này là 50% đối với trẻ em dân tộc thiểu số.

Trong phần kết luận về báo cáo của Việt Nam, ủy ban của Liên hợp quốc về Quyền trẻ em đề xuất với Chính phủ Việt Nam các biện pháp sau đây:

- Tăng cường nỗ lực nhằm xoá bỏ chênh lệch về khả năng tiếp cận và chất lượng của các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ và giáo dục giữa các vùng và các dân tộc thiểu số;

- Phối hợp với cán bộ lãnh đạo các cộng đồng dân tộc thiểu số tiến hành nghiên cứu để xác định mức độ trẻ em dân tộc bị phân biệt đối xử trong các chính sách và kết quả phát triển cũng như giải quyết nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự phân biệt đối xử như vậy;

- Trong lĩnh vực giáo dục, tuyển dụng và đào tạo/bồi dưỡng nhiều hơn nữa các giáo viên người dân tộc thiểu số cũng như tiếp tục đưa ra các biện pháp khuyến khích đối với giáo viên công tác ở các vùng núi, vùng sâu, vùng xa;

- Ưu tiên việc xây dựng và phát triển cơ sở hạ tầng cấp nước và vệ sinh môi trường ở các vùng nông thôn và miền núi.

Phát biểu về dự thảo văn kiện Chương trình 135 giai đoạn II, Ông Christian Salazar nói: “Chúng tôi hết sức vui mừng thấy rằng hợp phần về dịch vụ xã hội đã được tăng cường. Chúng tôi rất hy vọng rằng hợp phần này sẽ nhận được mức phân bổ kinh phí phù hợp”.<

]]>